Cô và anh đã từng yêu nhau, nhưng không có nghĩa là họ sẽ mãi yêu nhau trong quãng đời còn lại. Họ đã không gặp nhau kể từ ngày đó. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau! Ngày anh đi cô đã tự hứa với lòng chỉ nên khóc một lần duy nhất. Mà đúng thật, cô đã khóc duy nhất một lần trong giây phút đó. Để rồi sau này cô quên mất nước mắt có vị gì? Vị đắng – nó đắng như cuộc tình của cô và anh? Vị cay – như những lời anh thốt ra ngày quay bước? Cô chẳng biết, mà cũng cần gì phải biết. Không phải cô không cần anh, mà anh đã vứt bỏ cô một cách tàn nhẫn nhất. Không phải cô không thể đi cùng anh mà do anh bận nắm tay người con gái khác. “Cô ấy đáng được yêu thương” – Anh ngập ngừng nói câu đó, cô chẳng biết mình đã nghe nhầm hay do cô tệ hại đến mức cả quyền yêu thương cũng không có?

Mưa xé nát cả một vùng trời.

Nước mắt cô rơi lẫn vào màng mưa mặn đắng! (Mỹ Nhiên)

—————————

Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi

Giữa cơn gió heo may đầu mùa, lá vàng rơi lác đác

Tiếng Trịnh buông lặng vơi hồn nhạc

Ngỡ quên mất thời gian trôi…

Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi

Giã từ đôi tay, giã từ một vần thơ tôi trong vắt

Chúng ta đâu thể cứ mãi ngồi đây, chơi trò đuổi bắt

Cố gắng mang vào khuôn mặt của nhau

Thế là cuối cùng tôi cũng để lại phía sau

Hai khoảng trời, hai màu tôi khác biệt

Hai hướng đi, hai cõi lòng da diết

Chẳng thể hòa chung ngã rẽ sau cùng…

Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi

Vì em, vì tôi, vì ai cũng cần hạnh phúc

Không muốn em quên đi những điều từng thôi thúc

Mà vùi mình trong bóng tối mênh mông…

Thế là cuối cùng tôi cũng để em đi…

(Bánh Đậu)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây